Phải lấy đầu lưõi gạt ra, nó mới chịu chạy xuống thực quản dân tộc thái

Tôi đã lì lợm với các loại thuốc ngủ lắm rồi, dù có nuốt liền ba. bôn viên con nhộng một lúc cũng dân tộc tày chỉ lâng lâng người dân tộc tày để đợi chờ trạng thái vô thức. Giữa dan toc khmer nhà tù và cái tình trạng bị người ta dắt mũi suốt đời này, tôi vẫn muôn chế nhạo cái dan toc khmer gã háu ăn khôn nạn. Điện thoại lại kêu lí nhí ; đường dây trong nhà. Tôi cầm máy. – Đợi tôi một giây nghe, Philip. Đừng bỏ máy. Tôi đổ ra lòng bàn tay bốn viên con nhộng màu
hồng, tôi bỏ vào miệng nuốt hai viên, nưốc chảy ra cả cằm ; tôi. Viên thuốc phải gió dính vào vòm ngạc, tôi phải lấy đầu lưõi gạt ra, nó mới chịu chạy xuống thực quản. Tôi lại cầm lấy ống nghe. – Tôi đây, Philip.

I Tôi gọi để xem ông có cần gì không ạ.

– Cảm ơn, không cần gì. Tôi không muôn tò mò. Nhưng thưa ông, gã kia muôn gì ?
Tôi bày ra một câu chuyện có thể chấp nhân được.

– Một chỗ làm. – Xin một chỗ làm ?
– Đúng thế.

Hắn ta có biết Angie ; hắn muốn nhò nàng giúp. Ó văn phòng, hắn không làm dân tộc thái sao vượt qua được hàng rào các cô thư dân tộc thái ký. – Hắn có nói tên ?
-Có. • Ông có biết hắn ?
– Chừng như có biết.

Leave a Reply